Friday, September 27, 2013

Xin Góp Ý Cùng Bạn Huỳnh Văn Của



Xin Góp Ý Cùng Bạn Huỳnh Văn Của 



Đất nước thịnh suy

Chế độ hưng tàn

Nhân nghĩa vĩnh cữu
Dân tộc trường tồn




Lòng nào làm ngơ!

Mồ mả Tử Sĩ

Nay ngã mai xiêu.
Tôi, bạn đứng ngó?




Đất nước ngày mai 

Đổi áo thay màu

Dấu tích QL VNCH?
Tìm trong Internet ảo!?



Trân trọng kính chào Quý Bạn

Trần Văn An
Fremont, CA USA
travanan572@yahoo.com

http://nguoilinhvanconday.blogspot.com

Thursday, September 26, 2013

Người Lính Vẫn Còn Đây

Người Lính Vẫn Còn Đây

            Tiểu Đoàn 5 Thũy Quân Lục Chiến, Hắc Long đã gắn liền với đời anh từ thời trai trẻ cho tới hiện tại.  Bốn mươi mốt năm về trước tức là mùa hè đỏ lữa năm 1972, một viên đạn xuyên qua cổ họng của anh và anh rời khỏi cuộc chiến bằng chiếc trực thăng UH1B từ chiến trường Quảng Trị.  Cũng trên chiến trực thăng đó anh nằm bên cạnh một tử sĩ có tên là Thành bạn cùng trung đội với anh, Hạ Sĩ Trần Văn Thành, người vừa giả từ vũ khí.  Anh tỉnh lại tại bệnh viện Nguyễn Tri Phương ở Huế với cái cổ đầy vết thương và cánh tay trái bị liệt.  Anh trở thành Thương Phế Binh từ ngày đó.  Bạn anh Hạ Sĩ Trần Văn Thành được an táng trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, thời gian dài sau ngày bại binh bạn anh vẫn nằm đấy hôn lòng đất mẹ và anh vẫn còn đây trong kiếp sống bại binh và cũng là Thương Phế Binh VNCH




            Hôm nay với vết thương lòng đau nhói anh đứng nghiêm chào 16,000 Tử Sĩ trước Nghĩa Dũng Đài.  Ừ bốn mươi mốt năm rồi anh vẫn còn sống và trở về kính viếng đồng đội và bạn anh Hạ Sĩ Trần Văn Thành, lòng anh trĩu nặng khi nhìn NTQĐBH trong hoang tàn, mồ mả đồng đội của anh trong đìu hiu, có cái xiêu vẹo dưới đất cỏ mọc, bên trên rừng cây xuyên tâm bao phủ.   Anh đứng nghiêm chào đồng đội và anh đang nghĩ gì? Chỉ mình anh hiểu!  


                                
            Trong một email khác anh gửi cho tui, anh viết:  “Chúng tôi tại VN danh xung NTNDBA chúng toi không biết đâu vì khi lên thăm NT chúng tôi vẫn nói đi NTQĐBH chứ chúng tôi có nói thăm ntndba đâu vì trong tận đáy lòng chúng tôi vẫn là NTQĐBH tôi nói như vậy anh xem có đúng hay không?  ... 38 năm trời chúng tôi phải trăn trở và mủi lòng khi lên NTQĐBH nhìn những nấm mộ hoang tàn lạnh lẽo của những Đ2 của mình năm xưa ....bây giờ thử đặt câu hỏi nếu ngôi mộ đó là mình tử trận  họ sẽ nghĩ sao ???đó là ý nghĩ của riêng tôi , chào anh”     
                    
Trong email gần đây anh viết cho tui và tâm sự:  “Trưa nay tình cờ đi ngang ntqđbh tôi liền mua trái cây nhang đèn vào đốt cho người bạn cùng tđ và những người lính vắn số của chúng ta sau là xem nt đã được sửa sang đến đâu rồi, thì tôi thấy Nghĩa Dũng Đài chỗ lư hương có 3 vòng bông và được lót gạch men đi lên rất khang trang, còn hình anh gủi cũ rồi 3 lối đi lên trái phải và đằng sau đã được xây các bậc tam cấp rồi nhìn chung đẹp hơn xưa, nhưng chỉ buồn cho nơi an nghỉ của những bạn bè chúng ta...tại sao nt liệt sĩ quá đẹp và ấm cúng, còn tử sĩ thì lại điêu tàn và thê lương quá vậy ngôi mộ có người thân thì đẹp, những ngôi mộ không có ai cái thì sụp cái thì… đang là mùa mưa nên đất trôi còn chút xíu phải để cuc gạch làm dấu rất tội...giờ cỏ đang lợi dụng mùa mưa nên có chỗ đã lên quá đầu rồi, nhưng không sao vì đã có 1 số người dân nghèo ở trong nt họ bảo họ sẽ làm từ từ đến Tết là xong, họ còn nói tội nghiệp những ô lính này lắm nghe mà thấy thương, đó là hình ảnh tôi thấy hôm nay giờ chỉ còn sơn phết, nhổ cây, và làm lại mộ bằng xi măng như ngày xưa thế là uy nghiêm rồi tôi thấy đang đổ xi măng hàng loạt mộ bia thì phải...Mong rằng Tết lên thăm sẽ thấy nt đươc khang trang và đẹp hơn hôm nay, mong là thế  vài hàng thăm anh xin chào, à tôi có gửi hs/tpb của tôi và Chương bên đó họ nhận đươc chưa anh, hôm nay tôi lại đươc đứng nghiêm chào tư thế lính” Chính người viết bài nầy cho anh biết chương trình Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Kỳ 7 tổ chức tại San Jose, và cũng gửi cho anh địa chỉ email của một người lính đang tuyển chọn hồ sơ trong chương trình Cám Ơn Anh Người Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa.  Những anh chị trong BTC  đã nhận được hồ sơ của anh và của Chương hay chưa tui không biết.  

Ngồi đọc lại những email của anh, biết anh đang xúc động mổi khi về thăm mộ đồng đội có lúc xe hư khi Sàigòn chợt nắng chợt mưa, có lúc buồn với những so sánh sự khác biệt giữa mồ mả của đồng đội và liệt sĩ và anh hy vọng mộ phần của đồng đội sẽ được bảo tồn và gìn giử.  Anh cho tôi biết anh có cãm giác kỳ kỳ trong cổ họng và cánh tay trái của anh cũng trở nên khó khăn khi phải đưa lên cao khi làm việc hằng ngày để nuôi sống gia đình. Phải chăng lòng anh dâng trào cãm xúc khiến vết thương năm xưa trở cơn đau!  Anh người lính Thũy Quân Lục Chiến, Tiểu Đòan 5 Hắc Long, một người lính sống hùng sống mạnh và sống rất kiên trì trong nghiệt ngã!  

2014, Jan 25 at 3:06 PM,


Gần tháng nay cứ bị ngộp thở phải đi bệnh viện khám tới khám lui nên không thư anh được đừng buồn tôi nhé.  
Hôm nay lại thăm mộ người bạn nhìn cảnh xưa nhớ người cũ thấy buồn quá anh An ạ! ....
À có chuyện này giờ tôi mới kể cho anh nghe từ ngày tìm được mộ bạn xưa tôi năm nào cũng âm thầm ghé thăm từ 1 đến 2 lần nhưng không phải chỉ mộ Trần văn Thành tử trận 28-6-72 đâu mà luôn mộ bên cạnh của Khổng như Lâm TĐ 5 TQLC tử trận 29-6-72 tại QT luôn đó anh, riêng mộ của Lâm khi xưa cái góc bên trái nơi đầu bia bị sụp xuống mới được anh Út ngưi ngồi với tôi lính Tiểu Đoàn 18 Nghĩa Quân ở Thủ Đức nâng lên cho bằng và sơn lại đó anh, nghĩ cũng tội cho người lính già năm xưa về đây âm thầm lo cho mộ phần của những đồng đội mình được mồ yên mả đẹp,quí hóa thay 1 tấm lòng....vậy mà trên đời này lại có những người muốn để cho NTQĐBH, cho mồ mả của đồng đội mình trong hoang tàn lạnh lẽo không hương khói tại sao...tại sao có thể tàn nhẫn với đồng đội đã từng cầm súng sát cánh với mình năm xưa như vậy được hả trời..???


Chào kính trước mộ phần Từ Sĩ Trần Văn Thành, TĐ5, TQLC.


Mộ phần TQLC Khổng Như Lâm.



À còn 1 chuyện vui như vậy nữa anh An ơi! sau 42 năm Thành nằm xuống tôi đã tìm được gia đình Thành rồi, tôi có đưa số đt của tôi cho anh Út nói nếu gia đình Thành lên thăm mộ nói tôi là đồng đội năm xưa muốn tìm gặp gia đình Thành, thật trời không phụ lòng người gia đình Thành đã liên lạc với tôi và mời tôi ghé thăm nhà thế là trăn trở suốt bao năm khi gặp mộ bạn cũ giờ đã thành hiện thực rồi anh An nhỉ? 

Ghé thămthân nhân của bạn thú vị lắm anh ạ! Thành và Lâm ở cùng trung đội với tôi chỉ khác tiểu đội gia đình có hỏi tôi có biết Hải Bô, Thức, Hữu, Hớn không? Ôi toàn bạn bè cùng nhau sát cánh năm xưa không à, gặp lại tôi gia đình mừng lắm anh ạ, tôi kể lại những lần cafe với Thành ngày xưa cho gia đình nghe họ thích lắm kéo lại đầy nhà, nói chuyện cỡ hơn 2 gi đồng hồ khi ra về còn đưa ra tận ngoài đường nữa đó.  

           Sau khi 2 bạn Thành và Lâm hy sinh cách nhau một ngày tại Quảng Trị, thân xác của 2 bạn được đưa về an táng tại NTQĐBH cùng một ngày và được an táng nằm cạnh nhau...và tôi có nêu ý kiến nếu mộ phần tử sĩ trong NTQĐBH còn thân nhân muốn trùng tu nhà nước bắt phải có ý kiến của thân nhân thì gia đình có đồng ý ký tên không?  Gia đình của các bạn nói đồng ý chứ sao không và muốn hội VAF đứng ra lo trùng tu.

Với tôi thăm NTQĐBH là tốt, trùng tu nghĩa trang là 1 việc cực kỳ khó khăn. Thôi vài hàng thăm anh, có mấy tấm hình anh Út línhnghĩa quân và hình 2 mộ Thành và Lâm gởi anh xem luôn, chúc sức khỏe".

Anh Triển, đúng như lời anh đã nói, việc viếng thăm NTQĐBH là việc làmđúng, thể hiện tính nhân bản của người Việt Nam, là tri ân Tử Sĩ, những chuyến đi thăm NTQĐBH và các nơi có mộ phần quân nhân QLVNCH được thành công chúng ta nên giữ những thành công đó làm nền tảng cho những chuyến viếng thăm kế tiếp được thuận lợi hơn.  Việc viếng thăm NTQĐBH phải được khích lệ tối đa là bảo vệ giá trị và ý nghĩa tri ân Tử Sĩ.
 
P/S.  TVA viết bài nầy vơi hy vọng những Hắc Long nào may mắn sang bên nầy (USA) xin giành chút thời gian tìm hiểu và chia sẻ với những Hắc Long kém may mắn.  Chân thành cám ơn.     
Quý Vị có thể liên lạc với người lính TQLC nầy qua địa chỉ 
 
 
Địa chỉ: ĐĐăng Triển
611/14 Đường Lê Hồng Phong
Phưòng 10, Quận 10
TP HCM, Việt Nam
Trân trọng kính chào Quý Vị

Trần Văn An
Fremont, CA USA
Aug. 26th, 2013

Người Lính Vẫn Còn Đây-Bài Số 2

Người Lính Vẫn Còn Đây-Bài Số 2

            Trước năm 1975, anh tên là Trần Văn Sáo, anh là lính lục quân, là Thương Phế Binh VNCH với bản cáo tri cấp độ thương tật ở chân 45%, anh giã từ quân ngũ, anh đi làm thợ cho một công sở ở Sài Gòn.






            Sau năm 1975, anh bị đuổi việc vì cái lý lịch anh từng là lính trong QL VNCH.  Từ ngày ấy, đời anh đã trãi qua tháng năm dài nghiệt ngã.  Chị nhà và các con là chổ dựa tinh thần duy nhất của đời anh.  Anh và chị chia sớt vị muối của cuộc đời và anh chị đã muối hết tất cã cho đến ngày hôm nay. 

            Sau khi người ta đuổi anh ra khỏi công sở, anh đi chở nước mướn và làm thuê.  Người bạn đời của anh với một cái gióng gánh cơm đi bán khắp ngã đường ngõ chợ.  Các con anh lần lượt phải bỏ học vì không kham nổi những chi phí học đường.  Gia đình anh cũng giống như bao gia đình Thương Phế Binh VNCH khác, vất vã lo từng miếng cơm vá từng manh áo  cho các con và cho chính mình mặc cho hai tâm hồn vắt vẽo rách tả tơi!

            Năm 1995, một hội Cựu Quân Nhân tại Hoa Kỳ trong một lần tương trợ Thương Phế Binh VNCH tại quê nhà mổi người $50.00 USD, anh cũng có phần, nhưng anh chỉ thấy tiền nào có được hưởng.  $50.00 USD do đồng đội của anh đã chắt chiu gửi cho anh đã không cánh mà bay vào túi tham của người ta, người ta tận hưởng số tiền nhỏ nhoi trong sự túng thiếu của gia đình anh.  Kẽ hưởng tiền tương trợ của anh còn kèm theo lời dọa nạt đòi bắt bớ, những cặp mắt ác nhơn cứ rình rập gia đình anh, xem anh đã liên lạc với ai.  Con của anh thuật lại qua email:  “Họ nói với ba nếu có ai từ bên Mỹ gửi tiền về phải trình báo và đưa cho họ họ sẽ cho lại 80/20”.  Ai được 80 và ai được 20 trên số tiền nhỏ nhoi đó.  Mục đích của họ là khủng bố tinh thần, manh tâm tướt đoạt số tiền ít ỏi nếu có đồng đội nào gửi tiền về cho anh.  Từ đó anh không dám liên lạc với bất cứ ai để tìm sự tương trợ từ những đồng đội may mắn.

            Một lần duy nhất, anh nhận được $100.00 USD từ hội Cứu Trợ Thương Phế Binh của bà Trung Tá Hạnh Nhơn sau 15 năm kể từ ngày người ta tướt đoạt $50.00 USD trong năm 1995.

            Theo năm tháng, dòng đời nghiệt ngã càng thêm nghiệt ngã, anh và chị tuổi càng cao, cái xe chở nước mướn và cái gióng gánh cơm ngày nào cũng không còn xuất hiện trên mọi ngã đường ngõ chợ,  nổi lo toan cứ được dịp là chồng chéo chất lên thêm!  Sức khoẻ của anh mổi lúc kém đi, sau bao nhiêu năm khổ cực đã kết tựu bốn thứ bệnh trên người của anh:
Bệnh thứ nhất là bệnh thận.  Anh phải đi bệnh viện Bình Dân mổi tuần một lần để khám bệnh và lấy thuốc.  Con trai của anh có mua bảo hiễm y tế nên tiền thuốc cũng đỡ một phần nào, con của anh trã 30% và bảo hiễm trã 70% trên tổng số tiền $500,000.00 VND.  Năm 2007, anh phải mổ thận vì có khối u, phải mổ hai lần trong tuần.  Sau khi mổ sức khoẻ của anh phục hồi rất chậm.  Bác sĩ dự báo bệnh sẽ tái phát vì có dấu hiệu sẽ biến thành ung thư theo như lời con của anh tâm sự.
Bệnh thư hai là huyết áp cao (cao máu)
Bệnh thứ ba là viêm mũi kinh niên.  Tui nghĩ rằng anh bị dị ứng với mội trường ô nhiễm xung quanh đang phủ trùm làng xóm và trên toàn Việt Nam.
Bệnh thứ tư là viêm tai.  Lổ tai anh luôn ung mủ phải đi khám bệnh hai tuần một lần.  Bác sĩ còn bảo xương sống có gai nghe sao dễ sợ quá, mổi ngày anh phải uống khoảng 15 viên thuốc.  Phải chăng người Thương Phế Binh VNCH nào cũng  mang nhiều chứng bệnh giống như anh?         
            Bây giờ anh không đủ sức để vượt hàng chục cây số đi thăm đồng đội đã yên nghĩ trong NTQĐBH.  Con trai của anh đã thay anh đi thắp hương cho những người lính vẫn còn đây!  Con trai anh không biết nhiều về người lính QL VNCH, nhưng rất tự hào được làm con của một người lính của QL VNCH “dù thua nhưng thắng cái danh lưu đời” (trích từ bài thơ Lời Giữa NTQĐBH, của thi sĩ STV).  Con trai của anh nói cháu đi thăm NTQĐBH với ba lý do:
            Lý do thứ nhất.  Cháu thay ba đi thắp nhang cho đồng đội của ba.
            Lý do thứ hai.  Cháu rất quan tâm đến việc trùng tu NTQĐBH, cháu muốn nhìn thấy sự khác biệt trước và đang trùng tu.  Cháu sẽ ghi lại những gì đã làm, những gì đang làm và chưa làm để nói lại cho ba biết.
            Lý do thứ ba.  Cháu muốn chụp hình những nơi trong NT đã, đang và sẽ trùng tu.  Hy vọng khi sức khoẻ của ba cho phép cháu sẽ chở ba lên thăm NT một lần để ba nhìn thấy tận mắt hình ảnh của NT từ hoang tàn trở thành sạch sẽ, khang trang và hòan tất.  Để cho NTQĐBH được đẹp và ấm cúng để mộ phần các chú bác hết quạnh hiu.

            Vào một chiều Chúa Nhật con anh đã vượt hàng chục cây số viếng thăm NTQĐBH mình ên, người trai trẽ đã mua hoa và nhang vào thăm NT, đến Nghĩa Dũng Đài, đặt những bước chân đầu tiên lên các bậc tam cấp mới được tôn tạo lại sau nhiều năm hoang phế; những bậc tam cấp đã được xây lại bằng xi măng và lót đá màu đen nhìn rất khang trang.  Chiều hôm nay con trai của anh đã đến đây thăm viếng NTQĐBH, nhìn những nấm mộ của đồng đội của anh vẫn còn điu tàn trong cỏ dại, NTQĐBH nhìn giống cánh rừng thưa nhiệt đới.  Con của anh cho biết:  “Có một hội tên là VAF bên Mỹ có kế hoạch sẽ cắt cây trong chương trình trùng tu NTQĐBH, hưởng ứng việc trùng tu nầy có người ủng hộ từ vật chất đến tinh thần và cũng có những ông lính vẫn mạnh mẽ chống đối mọi nổ lực trùng tu NTQĐBH trong lúc nầy, vì họ cho rằng đợi đến một ngày thuận tiện hơn sẽ hoàn tất trách nhiệm nầy với đồng đội!  Con anh hỏi tại sao các chú bác lại phản đối việc trùng tu NT.  Con anh hỏi tui tui biết hỏi ai? Thì thôi nếu cháu nghĩ đúng thì cháu vào thăm NT, rồi rủ bạn vào thăm mộ phần của người lính VNCH, làm sống lại NT trong lúc nầy cháu cũng có phần trách nhiệm.

            Trước mặt người trai trẽ là Nghĩa Dũng Đài với bốn cầu thang đã xây xong, một bàn thờ, một bức tường lót đá màu đen và một lư hương lớn.  Con trai của anh đặt đôi dép ngay dưới thềm xi măng rồi đặt đôi bàn chân trần lên nền gạch màu đen, bước khoang thai tới bàn thờ cắm hoa huệ đỏ vào hai bình bông có sẳn, thay thân phụ thắp ba nén nhang, đứng nghiêm trang cung kính đưa ba nén nhang ngang trán khấn vái và dâng hương anh linh 16,000 tử sĩ.  Con trai của anh cãm thấy vui và tự hào khi được đứng dâng hưong trước Nghĩa Dũng Đài, rất hãnh diện được làm con của người lính QL VNCH.  Con trai của anh thấy mình quan trọng hơn khi được thay mặt cha đi thăm NTQĐBH và ghi chép lại những gì đang xãy ra trong lúc trùng tu để kể lại cho anh nghe.  Tình cờ hay cố ý người bảo vệ NTQĐBH đi đến gần và con trai của anh đã nhờ người bảo vệ chụp vài tấm hình để làm lưu niệm

            Ngày hôm nay, con trai của anh đã về đây, nơi yên nghĩ của 16,000 tử sĩ và chứng kiến NTQĐBH đang dần dần được và sẽ trùng tu một cách toàn diện và anh vẫn biết điều đó sẽ diễn ra tốt đẹp trong một ngày không xa, để con trai của anh còn có nơi trở về thăm mộ đồng đội của anh.  Anh, một người lính sống hùng, sống mạnh và sống kiên trì trong nghiệt ngã, Người Lính vẫn còn đây.

P/S.  Mọi chi tiết liên quan đến người lính nầy trong tinh Thần thăm hỏi hay giúp đỡ xin vui lòng liên lạc

Trần Văn Sáo
Số 4 đường 25, phường Tân Quy.
Quận 7.Tp.HCM.VN

Hoặc liên lạc TVA qua địa chỉ email:  tranvanan572@yahoo.com
TVA sẽ chuyển tin cho con trai của anh trong những lần đầu liên lạc.
Trân trọng kính chào Quý Vi

Trần Văn An
Fremont, CA USA

Sep.  23rd,  2013