Friday, December 20, 2013

Người Lính Vẫn Còn Đây-Người Lính BĐQ Cụt Một Chân

Người Lính Vẫn Còn Đây-Người Lính BĐQ Cụt Một Chân



An Lộc địa sử ghi chiến tích
Biệt Cách Dù vị quốc vong thân.

Hai câu thơ trên đã đi vào quân sử  của QL VNCH và để lại trong lòng chúng ta bao nhiêu điều phải ngẫm nghĩ từ khâm phục, ngưỡng mộ cho đến thương tiếc!

Những người lính đã làm nên lịch sử lẫy lừng của một quân đội tinh nhuệ nhất Đông Nam Á với một thời oanh liệt giờ ở đâu, những người lính trấn thủ An Lộc giờ ở đâu, tụi tui vẫn đi tìm anh (1). Những người lính còn sống sau ngày tàn chiến cuộc giờ ở đâu hay đã tản mát đi khắp nơi vì không chấp nhận một chế độ vong nô. Tuy nhiên vẫn có những người lính không thể rời khỏi Việt Nam vì nhiều lý do. Có những người lính vẫn còn hiện diện và còn đi lại trên vùng đất của chiến trường xưa. Trong số những người lính đó có anh lính mũ nâu Võ Phùng Dương.  Anh Dương một trong những người lính còn sống sau 2 tháng dài trấn thủ An Lộc của Đại Đội 4, Tiểu Đoàn 52,  Liên Đoàn 3 BĐQ. Ngày nay anh vẫn sống lặng lẽ ngay cạnh An Lộc như định mệnh đời anh đã gắn liền với An Lộc điạ.

Ba mươi tám năm sau anh lính mũ nâu Võ Phùng Dương lại xuất hiện để hoàn thành trách nhiệm với đồng đội. Anh xuất hiện không mũ nâu, không áo rằn ri và không có EM 16. Anh giờ chỉ là người TPB gầy và đen như vận nước, anh Dương bị cụt một chân đi khập khiểng khắp nơi ở An Lộc để tìm mộ phần của đồng đội, trong số những người nằm dưới những mộ phần có ít nhiều đồng đội đã được chính tay anh chôn cất sau những cuộc chiến cho đến một ngày trong tháng 12 năm 1974, trong một trận chiến không cân sức, anh đau đớn bỏ lại anh em, bỏ lại đồng đội... và bỏ lại ngoài chiến trường một nữa chân phải. Anh đã nằm ở Tổng Y Viện Cộng Hoà với một nữa chân phải bị cụt tới đầu gối. Vừa lành vết thương mới ra trung tâm 2 chưa kịp phân loại tàn phế thì bị tan hàng và phải cố gắng vượt qua những năm tháng dài nghiệt ngã. Chiến tranh đã đi qua và tàn phá hết tất cã, giờ anh chẳng còn gì ngoài mấy tấm ảnh với chiếc mũ nâu và áo rằn ri để hoài niệm, anh cùng một đồng đội ngồi trên chiếc xe tăng PT76 vừa thu được của địch sau một trận chiến không cân sức tại An Lộc.  Những ngày tiếp theo của anh là những chuỗi ngày đen tối.

 Png Dương là người lính không đội nón trong ảnh.


Sau ngày tàn chiến cuộc anh về quê ở Chơn Thành sống với những ngày nghiệt ngã và chống chọi với vết thương từ thể xác tới tâm hồn. Anh Dương, người lính BĐQ cụt một chân phải đi làm phu cạo mủ cao su.  Anh không có đủ tiền để làm cái chân giả, may mà có một thương binh bộ đội cùng cảnh ngộ như anh là cụt chân phải, khi người thương binh bộ đội đó thay cái chân giả mới tốt hơn nên ông ta đã tìm đến anh Dương và cho lại anh cái chân giả cũ, nhờ cái chân giả cũ của người thắng cuộc mà anh Dương tạm đi lại dễ dàng hơn cái nạng tuy nhiên vì cái chân giả đó không phải cuả anh nên anh đi lại rất khó khăn!

           Gia đình anh sinh được 2 con trai, vì nhà quá nghèo nên anh và chị đã gởi các con về sống bên ngoại. Giờ các con của anh đã lớn và lập gia đình. Suốt 38 năm dài anh chị kiếm sống bằng nghề cạo mủ cao su ở Chơn Thành.   Có một lần anh Dương tìm được việc đi trông coi và gi vườn cây cao su cho Thiếu Tá Phạm Phú Gia khi xưa là Tiểu Đoàn Phó của Tiểu Đoàn 36 BĐQ ở gần căn cứ Tống Lê Chân, nhưng sau khi thử việc thấy quá phức tạp nên không làm anh trở lại công việc và cũng là công việc hiện nay của anh Dương là mổi sáng đi thay chén và cạo mủ cao su ở Chơn Thành.



Ảnh minh hoạ cảnh những người đi cạo mủ cao su trong rừng cao su.

 Hai anh chị cất được cái chòi lá ngay trong rừng cao su để tiện việc sinh sống và làm việc tại chổ, hàng ngày anh Dương ra rừng cao su lấy nhựa cao su và thay chén cho mổi cây, vì cụt một chân không thể lội bộ mổi ngày đi tới đi lui hàng chục cây số nên buộc lòng vợ của anh phải gánh vác cho anh những gốc cây cao su ở xa , công việc cạo mủ cao su làm theo mùa, hết mùa thì phải đi làm thuê làm mướn cho người ta ở những ruộng rẫy để tìm kiếm thêm thu nhập, những lúc rãnh rỗi anh Dương cùng các anh em thiện nguyên đi bốc hài cốt tử sĩ của ta còn nằm rải rác nhiều nơi ở An Lộc đem về cải táng vào nghĩa trang Bình Long


Anh Dương là người đàn ông mặc áo đen ngay tại mồ tập thể tử sĩ của ta, dân thường và địch chôn chung khi bênh viện An Lộc bị địch quân pháo kích năm 1972.

Một người thương binh bộ đội sau khi được thay chân giả mới nên đã  bán lại chân giả cũ cho anh Dương với giá rẽ như vừa bán vửa cho.  Vì chân giả không đúng thước tất với chân của anh Dương nên anh Dương đi lại hơi khó khăn.


Ảnh chụp ngày anh Dương lên Sàigòn thăm anh Vĩnh Thao.
Một lần nhận được email của bạn ở quê nhà. Trong email bạn tui viết: “Hôm qua anh Võ Phùng Dương có lên Sài Gòn thăm tôi, tôi mời anh đi ăn trưa, tôi dọ ý anh ta thích ăn gì anh Dương trả lời không ngần ngại thèm phở qúa anh ơi. Tôi nghe mà chua xót, tội nghiệp anh quá, là người làm thuê làm mướn ở ruộng rẫy làm gì có phở mà ăn. Chúng tôi đến Phở Hoa quán nổi tiếng nhất Sài Gòn, chúng tôi gọi 2 tô phở đặc biệt cùng với 2 chai beer Sai Gòn Đỏ nhìn anh Dương ăn ngon lành lòng tôi thấy rất vui. Chiều tối lại về nhà tôi, tôi có làm một bữa cơm ngon, hai em vừa ăn vừa hàn huyên tâm sự nhắc lại những kỷ niệm một thời oai hùng oanh liệt.  Anh Dương là người qúa may mắn còn sống sót trong suốt trên 2 tháng ròng rã tử thủ An Lộc. Tiểu Đoàn 52 BĐQ của anh chỉ còn lại 29 người.  Anh Dương có nói với tôi tâm tình của anh được cởi mở khi   biết đươc tên của vị ân nhân của anh là chị HL và xin tôi địa chỉ để anh viết thơ cám ơn chị.  Chúng tôi hẹn nhau ngày lễ Thanh Minh sắp tới chúng tôi sẽ khởi công bốc khoảng 20 hai cốt Biệt Cách Dù còn nằm lại trên đôi Đồng Long ở An Lộc.

Cơm chiều xong chúng tôi bắt tay chào từ giả anh Dưong ra về, tôi nhìn theo dáng anh đi khập khà khập khiểng xa dần, xa dần và mất hút trong dòng người của Sài Gòn, lòng tôi ngập ngùi cho thân phận của người Thương Phế Binh VNCH của ta."

        Vài hôm nữa sẽ là Giáng Sinh, chúng ta sẽ được nghĩ lễ và hưởng không khí Giáng Sinh thật đầm ấm bên người thân trên đất Hoa Kỳ hay bên trời tây.  Tui cũng mong anh chị Dương được nghĩ môt ngày không đi cạo mủ cao su hay không đi làm mướn để cùng gia đình anh mừng lễ Giáng Sinh đầm ấm cho dù anh chị đang ở trong rừng cao su của Chơn Thành.  Giáng Sinh chờ ngoài ngỏ và năm mới đang đến gần TVA kêu gọi sự giúp đở của quý vị nhất là những quý vị trong hội Biệt Động Quân có thể trợ giúp anh Dương để gia đình anh vơi đi phần nào khó khăn.


Nhân dịp anh tới Sài Gòn tuần qua, bạn tui và anh Vĩnh Thao có đưa anh Dương đi xin chân giả miễn phí tại Tòa Tổng Giám Mục nhưng được cho biết phải đợi ít nhất 6 tháng mới có thể có chân cho anh Dương.  Anh Dương về nhà bạn ngồi trước cửa nhà uống ly cafe và sầu đời cho cái chân giả bị thương.  Anh ngồi đó lấy tay nâng lên và để xuống bàn chân giả bị thương nhịp nhàng theo cái đẩy đưa của dòng đời.  Mai đây cái bàn chân giả bị thương nầy sẽ rời khỏi anh Dương, thời gian anh phải giả biệt nó chắc qua Tết Nguyên Đán nầy.  Đây có phải là số phận của TPB VNCH sau ngày tàn cuộc chiến!







May mắn lời kêu gọi của TVA được các bạn trẽ Úc Châu và Hoa Kỳ hưởng ứng đã quyên góp được khoảng $400.00 Úc kim và $200.00 Mỹ kim.  Hiện tại $200.00 Mỹ kim ân nhân cò giữ vì đã làm chân gia cho anh Dương với giá khoảng 4 triệu tiền Việt Nam.  Anh Anh Lê ở Úc co gởi cho TVA một email nói về cái chân giả của anh Dương như sau:  

"Anh Le
To tranvanan572@yahooo.com
Feb 27 at 7:30 PM

cháu vừa nói chuyện với BS Lập xong. Theo lời anh Lập , chi phí mình cần thanh toán lại cho tt chỉnh hình khoảng 4tr. Tuy nhiên phải chờ anh L xác nhận lại với bên kế toán mới biết chính xác. Cái chân giả đã làm cho chú Dương chỉ là loại thường thôi không phải loại đắt tiền như mình nghĩ. Theo anh Lập nói , chỉ có "đại gia" mới xài loại mấy chục đến cả trăm tr . Quan trọng là chú Dương thấy thoải mái là được rồi. Số tiền còn dư lại chú ấy có thể trang trải cho những chi phí khác hoặc giúp đỡ cho những chú, bác tpb khác.
Và điều quan trong nữa là mình phải công bố tài chánh cho rõ ràng để dễ dàng cho những lần kêu gọi sau. "

Kính
Anh Vũ(FB Andy Le)"

Theo tinh thần tương trợ, TVA mong anh Dương giữ số tiền còn dư đó để lo cho các anh TPB VNCH khác.  Đây chỉ là ý kiến của riêng TVA không có tính quyết định.

Kính mời theo dõi hình ảnh là chân giả mới cho anh Dương tại trung tâm chĩnh hình Cần Thơ.  



Anh Võ Phùng Dương, người lính vẫn còn đây, người lính sống hùng, sống mạnh và sống kiên trì trong nghiệt ngã.

GIẢI PHÁP CHÂN GIẢ CHO ANH DƯƠNG.

Tuan Le
Tuan Le1:02am Mar 3
Dear cả nhà
Hôm thứ bảy TL đi đám cưói có gặp anh TThảo bên SS tuần báo (báo địa phương) có đề cập xin anh 1 trang để phổ biến về việc cứu trợ TPBVNCH như Andy Lê đề nghị trước kia.

Anh Thảo nói OK, không có vấn đề gì. Cứ gởi qua ănh ta sẽ đăng. Vì vậy, TL đề nghị anh Chiêu có quen bác Trần Văn An, anh xin phép bác An cho mình lấy tin trên trang blog của bác An in vào tờ báo SS, như vậy sẽ có nhiều người ngồi quán cà phê vĩa hè Catinat sẽ biết tới người TPB mà mình cần bảo trợ.
Mình sẽ viết copy nguyên bài của bác An và viết lời chú thích là khi ai muốn ủng hộ tiền thì liên lạc Andy hay nhân viên tòa soạn (sẽ bàn chi tiết với anh Thảo) để tránh trường hợp cho 1 người nhiều quá. hoặc mình phổ biến 1 làn 2 chú để phòng khi ai cho nhiều thì mình cưa 2. Nói chung thì anh em mình sẽ bàn thêm.

Thân mến

Tuan
Tuan Le
Andy Le12:21am Mar 6
có một việc cần hỏi ý kiến mọi người trước khi quyết định. Việc quyên góp làm cái chân giả cho chú tpb Võ thành Dương lúc trước đã xong. Số tiền nhóm mình góp được là $400 AUD = 7.7 tr VNĐ. Chi phí đi đường và ăn quà vặt(kkk). Nhờ sự giúp đỡ của 1 vị bs ở VN đã tính 1/2 price cho việc làm chân giả , anh cũng đài thọ chi phi ăn ở cho 4 ngày của chú tpb ở Cần Thơ. Số tiền phải trả cho cái chân giả là 2.8 tr VNĐ. Như vậy số tiền dư ra là 2.9 tr vnd($150 AUD). Quí vị nghĩ sao với số dư ra? Tặng luôn cho chú ấy vì ổng cũng nghèo , ở tận Chơn Thành gần An Lộc và thường xuyên theo giúp chú Phạm trung Hiếu bốc mộ tử sĩ VNCH . Mọi Người vote "YES", tặng luôn hay "NO" giữ lại cho tpb sau này. Thank you mọi người.
Tuan Le
Andy Le12:22am Mar 6
có một việc cần hỏi ý kiến mọi người trước khi quyết định. Việc quyên góp làm cái chân giả cho chú tpb Võ thành Dương lúc trước đã xong. Số tiền nhóm mình góp được là $400 AUD = 7.7 tr VNĐ. Chi phí đi đường và ăn quà vặt(kkk). Nhờ sự giúp đỡ của 1 vị bs ở VN đã tính 1/2 price cho việc làm chân giả , anh cũng đài thọ chi phi ăn ở cho 4 ngày của chú tpb ở Cần Thơ. Số tiền phải trả cho cái chân giả là 2.8 tr VNĐ. Như vậy số tiền dư ra là 2.9 tr vnd($150 AUD). Quí vị nghĩ sao với số dư ra? Tặng luôn cho chú ấy vì ổng cũng nghèo , ở tận Chơn Thành gần An Lộc và thường xuyên theo giúp chú Phạm trung Hiếu bốc mộ tử sĩ VNCH . Mọi Người vote "YES", tặng luôn hay "NO" giữ lại cho tpb sau này. Thank you mọi người.
Tuan Le
Andy Le12:22am Mar 6
xin dinh chinh 400=7.2 tr
Tuan Le
Phuong Nguyen12:23am Mar 6
Chị P đồng ý tặng luôn số tiền còn lại cho chú ấy đi.
Tuan Le
Andy Le12:24am Mar 6
Thien thi vote YES roi
Thien Giang
Tuan Le
Anh Tran12:27am Mar 6
K.Anh cung dong y goi so tien con lai cho chu at .
Tuan Le
Andy Le12:34am Mar 6
bởi vì bên blogspot Tran van An thì nói giữ lại cho tpb kế tiếp vì TVA là người viết cái blog kêu gọi giúp làm chân giả only nên muốn đâu ra đó ,nhưng số tiền này là do nhóm bên Úc mình quyên góp nên do mình quyết định. Số còn lại bên Mỹ thì giữ lại cho tpb kế tiếp. Cũng không có bao nhiêu chỉ khoảng $150.

Vậy là ok nha. Để báo cho ông TVA biết. Mình có 4 người vote Yes rồi chỉ còn Tuan Le (chac cung vote yes) , Hien Nguyen va Tuan Phan. mình co trên 1/2 "yes" vậy quyết định tặng luôn
Tuan Le
Hiền Nguyễn12:37am Mar 6
Yes đi
Tuan Le
Tuan Le1:57am Mar 6
Theo lý thì đúng là chỉ làm chân giả cho chú D, còn dư thì chú D không được xài riêng, nhưng từ đầu không có nói là dư thì sẽ làm gì. Và mọi người góp tiền là cho chú D chú không phải cho chân giả. Thôi thì cho trọn tình, đưa hết cho chú D.


Quý vị ân nhân muốn giúp đở anh Dương xin liên lạc với anh Dương.


Võ Phùng Dương
Số quân:  74/145.811
Đai Đôi 4, Tiểu Đoàn 52, Liên Đoàn 3 BĐQ
Bị thương tại Chơn Thành, chân phải cụt tới đầu gối
Đại Đội trưởng:  Đại Uý Đoàn Trọng Hiếu
Tiểu Đoàn trưởng:  Thiếu Tá Trần Đình Nga.


Địa chỉ:  


Số 91, tổ 1, khu phố 5.
Thị trấn Chơn Thành, tỉnh Bình Phước


Điện thoại:  01686570640.


Kính chúc Quý Vị một mùa Giáng Sinh thật hạnh phúc.  

        Trân trọng kính chào Quý Vị



        Trần Văn An
        Fremont, CA USA
        tranvanan572@yahoo.com

        http://nguoilinhvanconday.blogspot.com/


Ghi chú:


(1).  Hiện nay vẫn còn nhiều người đang đi tìm hài cốt các anh tại các chiến trường xưa và trong các trại tập trung cải tạo từ nam tới bắc





Tuesday, December 10, 2013

Xin Giúp Đở Khẩn Cấp TPB BĐQ Lê Xuân

Xin Giúp Đở Khẩn Cấp TPB BĐQ Lê Xuân


On Tuesday, December 10, 2013 6:25 PM, Tran Van An wrote:

Kính thưa Quý Vị,
Nhóm các anh làm thiện nguyện trong việc cải táng hài cốt Tử Sĩ BĐQ và Tử Sĩ SĐ18 BB đã gởi đến TVA thông tin TPB BĐQ Lê Xuân để xin giúp đở.

TVA xin gởi đến Quý Vị thư viết tay và thông tin của anh TPB BĐQ Lê Xuân.







Mọi thông tin để thăm hỏi và giúp đở xin vui lòng liên lạc trực tiếp anh TPB BĐQ Lê Xuân.

 TPB QĐB Lê Xuân
Số quân:  70/13.169
KBC:  4533

Điạ chỉ: Lê Xuân
Số 249, tổ 3, ấp Phước Vỉnh, xã Phước Bình
huyệnh Phước Long, tỉnh Bình Phước.

Số điện thoại:  0966330614


Kính chúc Quý Vị một buổi tối bình an và giữ gìn sức khoẻ trong những ngày muà đông lạnh buốt.

Trân trọng kính chào Quý Vị

Trần Văn An
Fremont, CA USA
tranvanan572@yahoo.com
http://nguoilinhvanconday.blogspot.com/



Wednesday, November 27, 2013

Người Lính Vẫn Còn Đây và Người Lính Đã Ra Đi

Người Lính Vẫn Còn Đây và Người Lính Đã Ra Đi

Người Lính Vẫn Còn Đây.

Anh sinh ra và lớn lên trong miền Nam Viêt Nam, anh vào quân ngũ ôm EM 16 (*) ngạo nghễ về phục vụ Sư Đoàn 18 Bộ Binh. Năm 1971, trong một trận giao tranh, anh bị thương và rời quân ngũ. Anh là Phạm Trung Hiếu, một người lính sống hùng, sống mạnh và hết lòng giúp đỡ đồng đội từ sau ngày mất quê hương!

Sau biến cố năm 1975, anh rời khỏi Việt Nam, một đất nước mà anh và đồng đội đã đổ máu để bảo vệ nhưng định mệnh đã an bài đất nước bị đắm chìm trong điêu linh, tiếng than oán thấu trời xanh từ ngày 30-4-1975 cho đến tận hôm nay và vẫn còn tiếp tục trên quê hương Việt Nam! Tiếng quát tháo và rên xiết vẫn còn văng vẳng trong các nhà tù cải tạo, hình ảnh người dân Việt bị hành hung giữa thanh thiêng bạch nhật cứ nhan nhãn trên internet như hình một người thanh niên bị đạp vào mặt, một thanh niên bị  bóp cổ và hất tung trên không ngay trước nhà thờ Đức Bà ở Sài Gòn, họ đánh dân tui ôi ngoạn mục làm sao!

Anh đến Pháp và làm lại từ đầu như bao nhiêu người Việt Nam của chúng ta việc trước tiên là làm việc, rồi đi học, tạo dựng cuộc sống mới và cống hiến trên quê hương thứ hai ở bên ngoài Việt Nam. Ít lâu sau anh trở thành nhân viên trong bộ ngoại giao Pháp. Cuộc sống coi như đã ổn định với mức sống căn bản của một công chức. Anh đã nghĩ đến đồng đội nhất là các anh Thương Phế Binh VNCH. Anh liên lạc với bác sĩ Phạm Minh Hiền ở Paris và nhận về bãy bộ hồ sơ Thương Phế Binh. Anh là ân nhân trợ giúp cho bãy anh Thương Phế Binh đều đặn từ năm 2004 cho đến ngày anh rời nhiệm sở tại Pháp để nhận công việc mới tại Phi Châu. Công việc trợ giúp các anh Thương Phế Binh bị gián đoạn từ đó!

Anh lên đường đi Phi Châu để nhận nhiệm sở mới, hành lý của anh vừa đủ cho một công chức chánh phủ. Anh trang trọng cầm theo sắp hồ sơ của bãy anh TPB như dắt theo mình bãy đồng đội vào nhiệm sở mới. Vì là công chức của phái bộ ngoại giao anh luôn luôn làm việc ở ngoại quốc. Lần này anh được bộ ngoại giao Pháp chuyển anh đến Việt Nam.

Bây giờ đang là mùa lễ Tạ Ơn (Thanksgiving Day) của người Mỹ mà TVA cũng được hưởng ngày lễ nầy. Đêm nay ngồi đọc lại email của anh từ quê nhà đã gởi cho TVA hồi tuần trước. TVA đã đọc email nhiều lần nhưng vẫn có cãm giác đọc chưa đủ nhiều để có thể hiểu hết những cảnh đời của các anh TPB mà anh Hiếu đã viết rất ngắn gọn trong email của anh. Trong email anh viết:

Anh An kính mến!
Tôi trở về Việt Nam ngày 01/11/2012 trong hành lý của tôi gói ghém cũng không có nhiều, nhưng trong tập hồ sơ làm việc tôi trang trọng gìn giữ cẩn thận 7 hồ sơ TPB ở quê nhà với mục đích sẽ tìm cách liên lạc 7 TPB nầy mà tôi đã từng hổ trợ từ năm 2004 xem hoàn cảnh sống hiện tại của các anh bây giờ ra sao? Tôi đã bỏ rất nhiều thời gian tìm kiếm may mắn đã tìm lại được 4 anh TPB, và do một sự ngẩu nhiên tình cờ đọc được bài viết của anh, bài Người Lính Vẫn Còn Đây-Bài Số 4, bài nói về anh TPB Huỳnh Mốc cụt 2 tay mù 2 mắt, nhờ vậy mà tôi tìm lại được anh Huỳnh Mốc tổng cộng là 5 anh. Chỉ còn lại TPB Vỏ Văn Giác (nay không còn ở Bà Rịa nữa mà đã chuyển nhà lên Sài Gòn như anh mới vừa đưa thông tin từ email của bà Hạnh Nhơn cho tôi biết, nếu anh có địa chỉ mới của anh Giác anh có thể cho tôi, tôi sẽ đi thăm gia đình anh Giác) và TPB Lê văn Thum cụt 2 chân.



Hình anh Lê Văn Thum trong chiếc áo mới lúc sống bên hiên nhà người hàng xóm.
Hình anh Lê Văn Thum trong cùng một chiếc áo với hình trên như bị cũ và nhào nát với bao ngày cơm áo.  Bao nhiêu năm anh chị mới có một căn nhà gọi là Mái Ấm Tình Thương từ những người hàng xóm và sự kêu gọi của chính quyền xã Ô Long Vĩ.

Khi anh chuyển tin cho tôi từ email của bà Hạnh Nhơn sau khi anh đã gởi số quân của Thum tới bà Hạnh Nhơn. Bà Hạnh Nhơn cho biết Lê Văn Thum chưa có hồ sơ ở hội giúp đở TPB của Bà Hạnh Nhơn. Tôi đã bỏ thời gian lần tìm kiếm số điện thoại của anh Thum để tin cho anh biết anh cần gởi hồ sơ sang cho bà Hạnh Nhơn để được trợ giúp nhưng hầu như tuyệt vọng. Tôi biết anh TPB Lê văn Thum chưa nhận được trợ giúp gì từ các Hội Đoàn giúp đỡ nhân đạo, nhất là chương trình Cám Ơn Anh Người Thương Phế Binh VNCH. Tôi không bỏ cuộc và lại một lần nữa tôi tìm cách liên lạc với anh Thum, từ 3 ngày nay tôi cố công tìm kiếm việc đầu tiên tôi gọi Tổng Đài điện thoại ở Sài Gòn, họ lại chuyển cho tôi Tổng Đài ở Tỉnh An Giang, ở đây họ cho số điện thoại của UBND huyện, rồi từ nơi đây họ cho tôi số điện thoại về Trưởng Ấp Long Bình nơi địa phương anh TPB Lê Văn Thum ở từ trước đến giờ. Người tiếp chuyện với tôi là Trưởng Ấp người miền Tây giọng nói hiền lành mộc mạc không giống như đám du kích xã ở điạ phương của anh Huỳnh Mốc. Tuy thừa biết rằng anh ta là một đảng viên CS cương vị một Trưởng Ấp nhưng tôi cảm nhận được anh ta qúa sốt sắng nhiệt tình giúp tôi liên lạc với gia đình anh TPB Lê Văn Thum nên mới dạn miệng nói thẳng ra những gì mình mong muốn và cũng muốn chứng tỏ cho anh ta biết rằng chúng tôi là những người của Bên Thua Cuộc mặc dầu đã trải qua mấy mươi năm vẫn nhớ về các đồng đội đã hiến dâng một phần thân thể cho đất nước. Anh ta từ tốn kể cho tôi nghe chuyện của vợ chồng anh TPB Lê Văn Thum và chị Nguyễn Thị Hoa sinh năm 1955. Sau năm 1975, chị Hoa thấy anh Thum cụt 2 chân di chuyển bằng 2 cánh tay còn lại mà cãm lòng xót thương và chấp nhận làm v anh Thum. Vợ chồng anh Thum không có con, thuộc diện gia đình nghèo nhất trong ấp Long Bình, anh chị sống đắp đổi qua ngày bên hiên nhà người hàng xóm, sau đó anh chị được sự giúp đở của chính quyền địa phương và bà con chòm xóm, họ dựng cho anh chị một căn nhà để che mưa tránh nắng. Anh Trưởng Ấp cho biết anh TPB Lê văn Thum đã mất cách đây 2 năm rồi. Một vài giây lắng đọng tôi chùng xuống với lòng xúc động tiếc nuối cho anh một TPB chưa hề nhận hổ trợ gì từ các hội đoàn ở xa anh hàng trăm ngàn dặm vẫn luôn nhớ thương và tri ân các anh những người đã hy sinh một phần thân thể cho đất nước. Trên điện thoại, tôi thoáng nghe tiếng thở dài của anh Trưởng Ấp tôi nghĩ rằng anh ta đang so sánh tình người giữa hai chế độ, cuối cùng anh ta cho biết chính quyền xã và ấp vừa mới dựng tạm lại chổ ở cho vợ anh Thum hầu che nắng mưa và giúp cho chị có chổ khô ráo khi mùa nước lũ, và nếu tôi cần những giấy tờ chứng nhận Hộ Người Nghèo của vợ anh Thum anh ta sẽ cung cấp. Thật tôi không ngờ rằng anh ta có nhờ tôi gởi lời cám ơn đến các Hội Đoàn của các anh em bên Mỹ đã có lòng chiếu cố đến một gia đình nghèo của ấp anh ta. Tôi xin ngã mũ chào anh với lòng khâm phục mà anh là một đảng viên rất qúy hiếm ở xã hội nầy. Anh tên là Danh Trưởng Ấp Long Bình, điện thoại liên lạc : 0919007467.

Lê văn Thum, tên của anh đã 2 ngày nay lúc nào cũng lẩn quẩn trong đầu tôi. Xin thắp cho anh nén nhang lòng cầu xin linh hồn anh sớm được xiêu thoát, tuy muộn màng đến với anh nhưng cũng nguyện trong lòng sẽ gởi một chút qùa đến chị Nguyễn Thị Hoa vợ anh Thum một mâm hoa qủa để dâng cúng anh trong những ngày cuối năm sắp tới. Đồng đội của anh Phạm Trung Hiếu

Người Lính Đã Ra Đi.

Thêm một người TPB nữa đã từ giã cỏi đời khốn khó trên vĩa hè, bên hiên nhà của người quen chòm xóm, ở nơi nào đó không biết anh TPB Lê Văn Thum có phải dùng đôi tay để thay đôi chân khi di chuyển hay anh chỉ dùng đôi cánh bay như những thiên thần trong các truyện cổ tích, ở nơi đó anh có phải sống nhờ dưới mái hiên nhà của người hàng xóm hay không? Anh Thum, anh đã ra đi coi như phần anh đã xong, còn chị Hoa vợ của anh thì sao? Xin tạm chia tay anh TPB Lê Văn Thum mà đi đến ấp Long Bình, tỉnh An Giang, nơi đó có một túp lều và một goá phụ đang sống trong nghèo khó. Chị Hoa, vợ anh Thum mang chứng bịnh thoái hoá xương khiến chân tay đau buốt và tê liệt. Hiện tại chị Hoa sống nhờ tình thương của xóm giềng cho cơm ăn ngày 2 buổi. Bản thân của anh TPB Lê Văn Thum lúc sinh tiền còn chưa nhận được sự giúp đỡ nào trong chương trình Cám Ơn Anh Người TPB Việt Nam Cộng Hòa đó cũng là điều thật tiếc cho anh Thum. TVA đã nhận lời của bạn Phạm Trung Hiếu để kêu gọi từ tâm của quý vị và thân hữu để giúp đỡ cho chị Hoa, nói theo một cách nào đó chị Hoa cũng là Quả Phụ của TPB Lê Văn Thum. Hiện trạng của gia đình anh Thum là một hệ luỵ của chiến tranh, chiến tranh thật tàn nhẫn!

Tình Hàng Xóm.

Hưởng ứng lời kêu gọi từ chánh quyền địa phương để giúp đở gia đình anh chị TPB Lê Văn Thum, bà con chòm xóm ấp Long Bình đã chung góp lại dựng cho anh chị Thum một căn nhà nhỏ, sàn gổ, mái tole (thiếc), vách tole, phòng khách có dán giấy hoa.  Căn nhà mới của anh chị Thum được bà con gọi là Mái Ấm Tình Thương.  Mái Ấm Tình Thương khác với Căn Nhà Tình Nghĩa, Căn Nhà Tình Nghĩa chỉ giành cho những gia đình liệt sĩ có công với cách mạng.  Mái Ấm Tình Thương của anh chị là mái ấm đầu tiên của anh chị sau mấy mươi năm.  

Nhưng tiếc rằng anh Thum sống trong mái ấm tình thương nầy chưa được bao lâu thì anh ra đi vĩnh viễn về cỏi vĩnh hằng.  Anh để lại mổi mình chị trơ trọi trong mái ấm tình thương một mình.



Chị Hoa đứng trước mái ấm tình thương cùa chi lúc anh Thum còn sống và chị Hoa chưa bị bịnh thoái hóa xương dẩn đến chân tay bị đau buốt và tê liệt.

Anh Thum ra đi để lại chị Hoa trong căn nhà một mình, ít lâu sau chị Hoa bị căn bịnh thoái hoá xương, chân tay đau buốt và bắt đầu bị tê liệt.  Căn bịnh đã hành hạ chị đau buốt từng cơn khiến chị không thể làm gì để kiếm sống cho bản thân mình, và từ đó chị Hoa chỉ sống nhờ vào tình thương của bà con chòm xóm.  Bà con tiêp tục cho chị cơm ăn ngày hai buổi cho đến ngày hôm nay.



Tình Chiến Hữu.

Sau khi TVA nhờ thân hữu phổ biết  bài viết nầy trên internet, TVA nhận được email từ bà Hạnh Nhơn.  Bà Hạnh Nhơn viết trong email:


"On Friday, November 29, 2013 5:42 PM, nhon nguyen wrote:
Thanh Hà ơi, 

Nhờ Hà gởi giúp đặc biệt cho quả phụ TPB Lê Văn Thum SQ: 73/142.377, cụt 2 chân mà không biết Hội để gởi hồ sơ xin bảo trợ, nay đã chết 2 năm rồi. Gởi 200USD coi như giúp lần cuối để an ủi vong linh một chiến sĩ bất hạnh, chưa bao giờ nhận được sự giúp đỡ của chúng ta, và cũng để đền bù tình cảm của bà quả phụ đã lo săn sóc dù biết anh Thum là một phế nhân.

Địa chỉ:

Nguyễn Thị Hoa
Số 22, Tổ 2, Ấp Long Bình, Xã Ô Long Vĩ, Huyện Châu Phú, Tỉnh An Giang

Cho chị hồi báo riêng

Cám ơn Thanh Hà,

Chị Hạnh Nhơn


Thanhha Nghiem  is on your Guest List | Delete this guest 
Hi chị,
OK will do
em
Thanh-Ha"
------
Chúng ta là những người may mắn vượt thoát khỏi Việt Nam, nơi đây mới thật sự là tự do và no ấm, hạnh phúc hay không cò tuỳ vào cách sống của chúng ta. Còn 2 ngày nữa là lễ Tạ Ơn, chúng ta sẽ có những phần ăn thật ngon miệng do người nhà nấu nướng hay do bạn bè khoảng đãi hoặc đến những nhà hàng sang trọng để ăn tối trong ngày lễ Tạ Ơn thật đúng nghĩa. Kính xin quý vị và thân hữu hãy nghĩ đến gia cảnh của chi Hoa vợ anh TPB Lê Văn Thum, chị Hoa rất cần sự giúp đỡ từ quý vị. Kính xin mọi người mở lòng mình ra mà giúp đỡ chị Hoa. Riêng TVA sẽ kêu gọi thân hữu cùng với TVA giúp chị.

Trong mùa lễ Tạ Ơn nầy, TVA xin thắp nén hương lòng và tạ ơn anh Lê Văn Thum đã hy sinh thân thể mình trên chiến trường để cho TVA và gia đình được sống và bình an. TVA đứng nghiêm và chào kính linh hồn người TPB Lê Văn Thum, một người lính sống hùng, sống mạnh và sống kiên trì trong nghiệt ngã. Kính chúc anh ở nơi vĩnh hằng luôn bình an và sớm xiêu thoát. Và không quên kính chúc Quý Vị và gia đình một mùa lễ Tạ Ơn thật nồng ấm. Happy Thanksgiving.


 Today at 8:22 PM
----- Forwarded Message -----
Boxbe  Pham, Phuoc () is on your Guest List | Delete this guest 
Kính anh An, hôm trước đọc được bài viết cũa anh Phạm Trung Hiếu do anh chuyển, tôi biết được hoàn cảnh cũa chị Hoa là vợ cũa cố TPB
Lê Văn Thum, tôi có nhờ một người em tại VN tìm hiểu thêm và được cung cấp thêm một số chi tiết và hình ảnh đính kèm.






Kính chuyển đến anh nhờ chuyển đến các tổ chức trợ giúp TPB/VNCH xin cứu xét và giúp đở xin anh chuyển tin tức này đến anh Phạm
Trung Hiếu để tường.

Thân kính,

Phạm Tấn Phước
Germantown , Maryland .   

Subject: thư gia đình

Anh Phước, sáng hôm nay (08/12/2013) em lên đường tìm nhà Chị Nguyễn Thị Hoa vợ anh TPB Lê Văn Thum theo địa chỉ anh cho, nơi chị ở ngày xưa là đồng không mông quạnh vùng tam giác Kinh Đào – Núi Sam – Châu Đốc, giờ là xã vùng sâu, nông thôn của huyện Châu Phú (Ô Long Vĩ) lấy tên địa danh này làm tên xã, nó giáp ranh với xã Vĩnh Châu thuộc TP. Châu Đốc (Châu Đốc giờ là thành phố thuộc tỉnh).
Chị Hoa 62 tuổi sống 1 mình (ở với anh Thum không có con), anh bị bệnh mất năm 2008, chị sống vậy với hoàn cảnh khó khăn bệnh tật, trước đây còn khỏe ai mướn gì làm nấy  để sống qua ngày, hiện chị bị bệnh khớp và thần kinh tọa, đi lại khó khăn, quá tuổi lao động nên đã không thể đi làm thuê mướn nửa, hàng xóm và các tổ chức xã hội – từ thiện cho gạo để đắp đổi qua ngày. Năm 2011 Hội Phụ Nữ xã cất cho chị một căn nhà để che mưa nắng (có gửi kèm hình căn nhà), xem như chuyện nơi ở của chị tương đối đã ổn.
Hiện giờ chỉ còn việc có tiền lo thuốc thang và mưu sinh hàng ngày, theo em , chị cần 1 chút vốn lấy hàng bông về bán cho chòm xóm (chẳng hạn như:đường, tiêu, bột ngọt, nước mắm, nước ngọt..v..v…) nếu dư chút ít dành dụm phòng hờ khi mưa nắng trở trời bệnh hoạn. Giờ chị có tuổi, bệnh hoạn triền miên làm thê làm mướn gì nổi, hiện tại chắc chắn 1 điều là chị không bị đói vì hiện nay chòm xóm và các tổ chức nhân đạo cho chị gạo để sống, cho cơm chị ăn.
Có 1  điều em vấn vươn và lưu ý là chị đưa các giấy tờ anh Thum để lại, từ chứng chỉ giải ngủ, chứng thư hành chánh, chứng thư quân vụ.v.v…khi còn sống anh đã photocoppy mỗi thứ nhiều bản và 1 bản tờ đơn của 1 cựu chiến binh, một TPB xin trợ giúp của các Hội Đoàn và Chương trình Cám ơn Anh…..,với niềm tin đao đáo là một ngày nào đó anh sẽ nhận được sự giúp đỡ của đồng đội hoặc một tổ chức, cá nhân nào đó từ phương xa, tuy nhiên anh không kịp nhìn thấy hoặc tiếp nhận sự cưu mang giúp đỡ kịp thời, được biết lúc đó cuộc sống của gia đình anh rất khổ.
Đấy là một tóm tắt cuộc sống hiện tại của chi Hoa.


TPB Lê Văn Thum Sinh n ăm 1953
Cấp độ tàn phế cụt 2 chân
Số quân 73/142377.
Anh TPB Lê Văn Thum đã mất 2 năm nay.

Chị Nguyễn Thị Hoa, vợ anh TPB Lê Văn Thum bị bịnh thoái hoá xương, đau buốt, tê liệt chân tay. Cuộc sống của chị chủ yếu là nhờ hàng xóm cho ăn mổi ngày 2 bữa cơm.

Mọi chi tiết thăm hỏi cũng như giúp đỡ xin liên lạc chị Nguyễn Thị Hoa, vợ anh TPB Lê Văn Thum
S điện thoại: 01673871835

Địa Chỉ nhà chị Hoa: số 22 tổ 2 Ấp Long Bình, xã Ô Long Vĩ, huyện Châu Phú,Tỉnh An Giang.

Kính bút!

Trần Văn An
Tranvanan572@yahoo.com
Fremont, CA USA

Nov. 27th, 2013
(*) Ôm súng M16